Thờ cúng tổ tiên không phải là tôn giáo theo nghĩa phương Tây. Nó không có kinh thánh, không có giáo sĩ, không có lễ hàng tuần. Đây là một tập tục, một chuỗi nghi lễ hằng ngày và hằng năm kết nối người sống với người đã khuất. Đối với du khách, hiểu được tập tục này sẽ mở ra một tầng sâu hơn của văn hóa Việt Nam. Nó giải thích vì sao các gia đình tụ họp vào những ngày âm lịch cụ thể, vì sao thức ăn được đặt lên bàn thờ, và vì sao một số hành vi trong nhà và chùa chiền được tuân thủ nghiêm ngặt.
Hướng dẫn này bao gồm bàn thờ gia tiên, nghi lễ ngày giỗ, và phép xã giao du khách cần biết khi đến thăm nhà người Việt hoặc những không gian linh thiêng.
Bàn thờ gia tiên: nơi người sống gặp gỡ người đã khuất
Bàn thờ gia tiên là vật đầu tiên được đặt trong một ngôi nhà mới. Trước cả nội thất, trước cả thiết bị gia dụng, trước cả tivi. Bàn thờ chiếm vị trí trang trọng nhất trong nhà, thường là bức tường trung tâm của phòng chính, hướng ra cửa ra vào. Nó được đặt ở tầm mắt hoặc cao hơn, không bao giờ dưới thắt lưng, vì tổ tiên được coi là đang hiện diện và dõi theo.
Cách bài trí tiêu chuẩn theo một khuôn mẫu nhất định. Một chiếc bàn hoặc kệ gỗ đặt lư hương bằng đồng (bát hương) ở chính giữa. Hai chân nến ở hai bên. Một chiếc bát nhỏ đựng đồ lễ ở phía trước. Hoa tươi, thường là cúc vạn thọ hoặc hoa huệ, đặt ở một bên. Một ly nước hoặc tách trà nhỏ ở phía bên kia. Nhiều gia đình đặt thêm khung ảnh của người đã khuất, đôi khi là nhiều thế hệ.
Bàn thờ không phải để trang trí. Nó có chức năng cụ thể. Mỗi buổi sáng, một người trong gia đình thắp một nén hương, cắm vào bát hương, và đôi khi dâng trái cây tươi hoặc tách trà. Việc này chỉ mất chưa đầy một phút. Nhưng nó được thực hiện hằng ngày, không ngoại lệ, trong hầu hết các gia đình truyền thống.
Bát hương tự nó mang ý nghĩa quan trọng. Một khi đã đặt lên bàn thờ, nó không bao giờ được di chuyển hay lau chùi. Tro tích tụ tượng trưng cho sự hiện diện tích lũy của tổ tiên. Di chuyển bát hương được tin là sẽ làm phiền các linh hồn. Khi gia đình chuyển nhà, bát hương được cẩn thận mang đến nơi ở mới, thường do người con trai cả thực hiện, và được đặt lên bàn thờ mới trước tiên.
Ở miền Nam Việt Nam, bàn thờ thường có thêm tượng nhỏ của Ông Địa hoặc Thần Tài, đặt dưới đất bên dưới bàn thờ chính. Đây là điểm khác biệt theo vùng miền. Bàn thờ miền Bắc thường đơn giản hơn, chỉ tập trung vào tổ tiên. Bàn thờ miền Trung, đặc biệt ở Huế, có thể cầu kỳ, phản ánh lịch sử triều đình của vùng đất này.
Những gì đặt trên bàn thờ: lễ vật và ý nghĩa của chúng
Lễ vật tuân theo một logic nhất định. Người đã khuất được tin là cần những thứ giống như người sống: thức ăn, nước uống, tiền bạc và sự an nhàn. Nhưng lễ vật mang tính biểu tượng, không phải theo nghĩa đen.
Trái cây tươi là lễ vật dâng hằng ngày phổ biến nhất. Chuối, bưởi, cam và thanh long là những loại điển hình. Trái cây phải tươi, không bị dập hoặc quá chín. Hoa quả héo úa hoặc hư hỏng bị coi là thiếu tôn trọng, vì nó gợi ý sự lơ là.
Hương là vật thiết yếu. Khói hương bay lên mang theo lời cầu nguyện và ý nguyện đến thế giới tâm linh. Số lượng nén hương có ý nghĩa quan trọng. Số lẻ được dùng cho tổ tiên: một, ba hoặc năm nén. Số chẵn dành cho các mục đích khác, thường liên quan đến nghi thức tang lễ. Ba nén hương là phổ biến nhất trên bàn thờ gia đình, tượng trưng cho thiên, địa và tổ tiên.
Trầu cau xuất hiện trên bàn thờ trong các nghi lễ quan trọng. Đây là biểu tượng truyền thống của lòng hiếu khách và sự tôn trọng trong văn hóa Việt Nam. Sự hiện diện của trầu cau trên bàn thờ báo hiệu rằng tổ tiên đang được chào đón như những vị khách quý.
Vàng mã được đốt trong các nghi lễ, không phải đặt trên bàn thờ. Đây là những đồ vật bằng giấy mô phỏng tiền, quần áo, nhà cửa, xe cộ, thậm chí cả điện thoại thông minh. Người ta tin rằng việc đốt sẽ giải phóng những vật này đến thế giới tâm linh. Bạn sẽ thấy khói và tàn tro của những lễ vật này trên vỉa hè và trước nhà trong các dịp lễ hội và ngày giỗ.
Lễ vật ẩm thực thay đổi theo dịp. Lễ vật hằng ngày có thể chỉ là trái cây và nước. Vào ngày giỗ và Tết, bàn thờ chất đầy các món ăn nấu chín. Thức ăn được đặt trên bàn thờ trong một khoảng thời gian nhất định, thường khoảng 15 đến 30 phút, để tổ tiên "hưởng" phần tinh túy. Sau đó, gia đình cùng ăn thức ăn đó. Không hề lãng phí.
Ngày giỗ
Nghi lễ quan trọng nhất trong thờ cúng tổ tiên là ngày giỗ. Đây không phải là sinh nhật của người đã khuất. Đây là ngày kỷ niệm ngày mất, được tính theo âm lịch. Vì lý do này, ngày này thay đổi theo dương lịch mỗi năm.
Ngày giỗ là nghĩa vụ của gia đình. Con cái trưởng thành được mong đợi sẽ có mặt, thường phải di chuyển xa. Ở Việt Nam, cụm từ "ngày giỗ" mang nặng ý nghĩa. Bỏ lỡ nó mà không có lý do chính đáng bị coi là thiếu trách nhiệm hiếu thảo nghiêm trọng.
Việc chuẩn bị bắt đầu từ nhiều ngày trước. Gia đình dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ. Bàn thờ được lau chùi, hoa tươi được cắm mới, và lễ vật mới được chuẩn bị. Việc nấu nướng rất công phu. Các món ăn yêu thích của người đã khuất được chuẩn bị, cùng với các món ăn nghi lễ truyền thống. Xôi, gà luộc và các món thịt heo là phổ biến. Ở miền Bắc, bánh chưng, loại bánh gạo vuông gắn với Tết, thường xuất hiện. Ở miền Nam, bánh tét, phiên bản hình trụ, phổ biến hơn.
Vào ngày đó, gia đình tụ họp. Con trai cả hoặc người gia trưởng chủ trì nghi lễ. Người đó thắp hương, khấn nguyện và mời tổ tiên về dự bữa cơm gia đình. Các thành viên khác lần lượt vái ba lần trước bàn thờ, hai tay chắp trước ngực.
Thức ăn được để trên bàn thờ trong một khoảng thời gian nhất định. Trong khi đó, vàng mã được đốt bên ngoài, thường trong một thùng kim loại chuyên dụng hoặc trên mặt đất. Khói mang theo những vật chất hữu hình đến thế giới tâm linh.
Sau thời gian dâng lễ, gia đình cùng dùng bữa. Đây không phải là dịp ảm đạm. Đây là dịp đoàn tụ. Họ hàng trò chuyện, trẻ em vui chơi, và những câu chuyện về người đã khuất được chia sẻ. Bầu không khí ấm áp và thân mật, không tang thương. Ngày giỗ là để tôn vinh người đã khuất bằng cách giữ gìn sự gắn kết gia đình.
Một số gia đình tổ chức nghi lễ nhỏ hơn vào ngày thứ 49 sau khi mất, và một lần nữa vào ngày thứ 100. Giỗ đầu là quan trọng nhất. Sau ba năm, người đã khuất được coi là đã hoàn toàn hòa nhập vào dòng dõi tổ tiên, và ngày giỗ hằng năm trở thành sự kiện gia đình thường xuyên.
Phép xã giao tại chùa: cách cư xử ở những không gian linh thiêng
Du khách sẽ gặp việc thờ cúng tổ tiên không chỉ trong các gia đình tư nhân. Chùa, đền, và đình đều có bàn thờ dành cho tổ tiên, các vị thần địa phương và nhân vật lịch sử. Biết cách cư xử ở những nơi này là điều thiết yếu.
Ăn mặc kín đáo. Che vai và đầu gối. Điều này áp dụng cho mọi giới tính. Nhiều ngôi chùa cung cấp áo choàng cho mượn ở lối vào nếu bạn đến trong bộ quần short hoặc áo ba lỗ. Một số ngôi chùa lớn ở Hà Nội và TP.HCM có quy định nghiêm ngặt về trang phục tại các điện chính.
Bỏ giày dép trước khi vào điện chính. Quy tắc này không phổ biến ở mọi nơi, nhưng thường gặp. Hãy tìm giá để giày hoặc đống giày ở lối vào. Nếu bạn thấy giày dép ở ngoài, hãy cởi giày của bạn ra. Đi tất vẫn được.
Vào qua cổng chính, không phải cửa phụ. Lối vào trung tâm dành cho tất cả mọi người, nhưng tránh đi thẳng qua giữa điện chính. Hãy đi dọc theo hai bên. Khu vực trung tâm dành cho bàn thờ chính và cho các nhà sư hoặc người hành lễ.
Không hướng chân về bất kỳ bàn thờ nào. Trong văn hóa Việt Nam, bàn chân được coi là bộ phận thấp nhất và bẩn nhất của cơ thể. Ngồi với chân hướng về bàn thờ là sự bất kính sâu sắc. Ngồi với chân bắt chéo hoặc thu về một bên. Nếu bạn quỳ, điều thường thấy khi cầu nguyện, hãy giữ chân gấp gọn bên dưới.
Thắp hương tuân theo một quy trình. Trong hầu hết các ngôi chùa, bạn sẽ thấy các bó hương được để sẵn, thường miễn phí hoặc với một khoản công đức nhỏ. Thắp hương từ ngọn nến hoặc bật lửa, không phải từ hương của người khác. Dùng tay phẩy nhẹ để tắt lửa, không thổi. Sau đó cầm hương bằng hai tay, vái ba lần, và cắm vào bát hương.
Chụp ảnh thường bị hạn chế bên trong các điện chính. Chụp ảnh có đèn flash gần như luôn bị cấm. Khi phân vân, hãy cất máy ảnh đi. Một số ngôi chùa cho phép chụp ảnh ở sân và vườn nhưng không cho phép bên trong điện. Hãy tôn trọng các biển báo. Điều này liên quan đến Nghi thức chụp ảnh ở Việt Nam: khi nào nên xin phép, khi nào nên trả tiền và nơi nào không được chụp, nơi xin phép luôn là cách an toàn nhất.
Thăm nhà người Việt: nên làm gì và tránh điều gì
Nếu bạn được mời vào nhà người Việt, bạn đang được trao một đặc ân. Không gian gia đình là riêng tư, và bàn thờ là phần linh thiêng nhất của không gian đó. Đây là cách cư xử đúng.
Cởi giày dép ở cửa. Đây là thông lệ tiêu chuẩn trong hầu hết các gia đình Việt Nam, bất kể có bàn thờ hay không. Bạn sẽ thấy một đống giày dép ở lối vào. Hãy thêm giày của bạn vào đó.
Chào hỏi người lớn tuổi trước. Khi bước vào, hãy chào người lớn tuổi nhất trong phòng trước bất kỳ ai khác. Một cái cúi đầu nhẹ hoặc gật đầu, kết hợp với lời chào như "Chào ông" (với nam giới lớn tuổi) hoặc "Chào bà" (với nữ giới lớn tuổi), thể hiện sự tôn trọng. Điều này phù hợp với Lời chào hỏi và nghi thức xã hội Việt Nam: hướng dẫn thực tế cho du khách.
Không chạm vào bàn thờ. Không bao giờ di chuyển đồ vật trên đó, chỉnh sửa bát hương, hoặc cầm vào lễ vật. Nếu bạn tò mò, hãy hỏi từ xa. Hầu hết các gia đình sẽ vui vẻ giải thích về bàn thờ và lịch sử của nó. Chạm vào nó mà không xin phép là một sự vi phạm.
Không ngồi hoặc đứng với lưng hướng về bàn thờ. Điều này bị coi là quay lưng lại với tổ tiên. Hãy chọn vị trí để bàn thờ trong tầm nhìn, lý tưởng nhất là cùng phía với chủ nhà.
Nhận lễ vật đồ ăn hoặc thức uống. Nếu bạn được mời trà, trái cây hoặc một bữa ăn, hãy nhận lời. Từ chối có thể bị xem là khước từ lòng hiếu khách của gia đình. Ngay cả một ngụm trà nhỏ cũng tốt hơn là từ chối thẳng thừng.
Xin phép trước khi chụp ảnh. Một số gia đình tự hào về bàn thờ của họ và vui vẻ giới thiệu. Những người khác coi đó là chuyện riêng tư. Luôn hỏi trước. Nếu câu trả lời là không, hãy tôn trọng mà không nài nỉ.
Khi ra về, hãy cảm ơn người lớn tuổi lần nữa. Một câu "Cảm ơn" đơn giản hướng đến người lớn tuổi nhất hiện diện sẽ kết thúc chuyến thăm một cách đúng mực.
Sự khác biệt theo vùng miền trong thờ cúng tổ tiên
Thờ cúng tổ tiên được thực hành trên khắp Việt Nam, nhưng chi tiết khác nhau theo vùng miền. Hiểu được những khác biệt này giúp du khách diễn giải những gì họ nhìn thấy.
Ở miền Bắc, tập tục này trang trọng hơn và gắn với các giá trị Nho giáo. Bàn thờ thường được đặt cao, và các nghi lễ được thực hiện một cách chính xác. Ngày giỗ ở miền Bắc có lễ vật ẩm thực cầu kỳ hơn và tuân thủ nghi thức chặt chẽ hơn. Lễ hội Đền Hùng: Huyền thoại khởi nguyên của Việt Nam và cách tham quan các nghi lễ, được tổ chức vào ngày 10 tháng ba âm lịch, là biểu hiện cao nhất của điều này: một ngày giỗ quốc gia dành cho các vị vua Hùng huyền thoại.
Ở miền Trung, đặc biệt quanh Huế, thờ cúng tổ tiên mang âm hưởng triều đình. Các vị hoàng đế nhà Nguyễn tự thân là tổ tiên, và lăng mộ cùng đền đài của họ ở khu vực Huế là những nơi diễn ra nghi lễ liên tục. Bàn thờ gia đình ở vùng này thường có nhiều ảnh chân dung và chạm khắc cầu kỳ hơn.
Ở miền Nam, tập tục này thiết thực hơn và pha trộn với các tín ngưỡng khác. Tượng Ông Địa và Thần Tài đặt dưới đất bên dưới bàn thờ là nét đặc trưng của miền Nam. Lễ vật thường đơn giản hơn, và nghi lễ ít cứng nhắc hơn. Đồng bằng sông Cửu Long, với lịch sử khai hoang vùng biên viễn, có cách tiếp cận linh hoạt hơn với việc thờ cúng tổ tiên.
Các cộng đồng dân tộc thiểu số có truyền thống riêng của họ. Người Văn hóa H'Mông tại Việt Nam: Chợ, vải thủ công và homestay ở vùng núi phía Bắc và người Văn hóa người Dao Đỏ: tắm thảo dược, thêu thùa và homestay quanh Sa Pa ở vùng núi phía Bắc thực hành các hình thức thờ cúng tổ tiên khác biệt đáng kể so với người Kinh đa số. Bàn thờ của họ có thể đơn giản hơn, đặt trên sàn hoặc trong góc nhà, và các nghi lễ có lễ vật và thời điểm khác nhau. Nếu bạn ở homestay ở Sapa hoặc Hà Giang, hãy hỏi chủ nhà về truyền thống cụ thể của họ.
Thờ cúng tổ tiên trong dịp Tết và các lễ hội khác
Tết Nguyên Đán là thời điểm thờ cúng tổ tiên đạt đến đỉnh cao. Bàn thờ được lau dọn và trang trí với những lễ vật đặc biệt. Một mâm ngũ quả được bày biện, mỗi loại quả mang một ý nghĩa biểu tượng. Táo Quân được tiễn về trời vào ngày 23 tháng Chạp. Đêm giao thừa, các gia đình đón tổ tiên về ăn Tết trong ba ngày.
Trong dịp Tết, bàn thờ chất đầy thức ăn. Bánh chưng, gà luộc, dưa hành và mứt là những món tiêu chuẩn. Gia đình ăn cùng nhau với tổ tiên hiện diện trong tâm linh. Sau Tết, lễ vật được dỡ xuống và bàn thờ trở lại nhịp sinh hoạt hằng ngày.
Các lễ hội khác cũng gắn với thờ cúng tổ tiên. Tết Trung Thu ở Việt Nam: Khi nào, Ở đâu & Những điều cần biết bao gồm lễ vật dâng tổ tiên bên cạnh bánh trung thu và lồng đèn. Ngày rằm hằng tháng, các gia đình thắp hương tại bàn thờ nhà và đi chùa.
Trong Lễ hội Đền Hùng: Huyền thoại khởi nguyên của Việt Nam và cách tham quan các nghi lễ, cả dân tộc tôn vinh các vị tổ huyền thoại. Các nghi lễ chính diễn ra tại Đền Hùng ở tỉnh Phú Thọ, phía Bắc Hà Nội. Nếu bạn ở Việt Nam trong dịp lễ hội này, bạn sẽ thấy quy mô của việc thờ cúng tổ tiên được áp dụng ở cấp quốc gia.
Cách du khách quan sát một cách tôn trọng
Bạn không cần phải tham gia thờ cúng tổ tiên để trân trọng nó. Quan sát là hoàn toàn ổn, miễn là tôn trọng.
Trong nhà, hãy đặt câu hỏi. Người Việt Nam thường vui vẻ giải thích truyền thống của họ cho du khách quan tâm. Khái niệm thể diện ở Việt Nam: tại sao giữ thể diện định hình mọi tương tác có nghĩa là thể hiện sự quan tâm chân thành được xem là lời khen, không phải sự xâm phạm.
Trong chùa, hãy làm theo người dân địa phương. Quan sát cách họ thắp hương, vái lạy và di chuyển trong không gian. Bắt chước hành vi của họ. Nếu bạn không chắc chắn, hãy đứng lại quan sát thay vì vội vàng tiến lên.
Mua hương và dâng hương tại chùa là điều chấp nhận được đối với du khách. Các nhà sư hoặc người trông coi sẽ hướng dẫn bạn nếu cần. Đây không phải là chiếm đoạt văn hóa. Đây là sự tham gia vào một tập tục văn hóa chung, và thường được hoan nghênh.
Không lấy bất cứ thứ gì từ bàn thờ. Không chạm vào lễ vật. Không di chuyển bát hương. Những hành động này không chỉ bất lịch sự. Chúng được tin là sẽ làm phiền các linh hồn.
Khi chụp ảnh bàn thờ, hãy xin phép trước. Điều này áp dụng cho cả nhà riêng và chùa chiền. Nghi thức chụp ảnh ở Việt Nam: khi nào nên xin phép, khi nào nên trả tiền và nơi nào không được chụp đề cập chi tiết vấn đề này. Một câu hỏi nhanh và một nụ cười thường là đủ.
Những câu hỏi thường gặp của du khách về thờ cúng tổ tiên
H: Tôi có thể vào chùa trong lúc đang diễn ra nghi lễ thờ cúng tổ tiên không?
Có. Chùa mở cửa cho công chúng trong các nghi lễ. Điều quan trọng là quan sát một cách yên lặng, tránh cản đường người hành lễ, và tuân thủ quy định trang phục. Nếu một buổi lễ đang diễn ra, hãy đứng ở phía cạnh và quan sát. Không đi xuyên qua giữa không gian nghi lễ.
H: Thắp hương tại chùa nếu tôi không phải người Việt có bị coi là xúc phạm không?
Không. Thắp hương là một cử chỉ tôn trọng, và thường được đánh giá cao. Các nhà sư hoặc người trông coi chùa sẽ chỉ cho bạn nơi cắm hương. Điều quan trọng là ý định của bạn. Nếu bạn thắp hương để thể hiện sự tôn trọng, điều đó được hiểu.
H: Tôi nên mang gì khi được mời đến nhà người Việt có bàn thờ?
Một món quà nhỏ là phù hợp. Trái cây, trà hoặc bánh kẹo đều là những lựa chọn tốt. Hoa cũng được chấp nhận, mặc dù tránh hoa trắng vì liên quan đến tang lễ. Quà dành cho gia đình, không phải cho bàn thờ. Trao quà bằng hai tay cho chủ nhà.
H: Tôi có thể chụp ảnh bàn thờ gia đình không?
Hãy hỏi trước. Một số gia đình vui vẻ giới thiệu bàn thờ và cho phép chụp ảnh. Những người khác thì không. Tôn trọng câu trả lời trong cả hai trường hợp. Nếu được cho phép, không dùng đèn flash và không chạm vào bất cứ thứ gì trên bàn thờ.
H: Điều gì xảy ra nếu tôi vô tình chạm vào bàn thờ hoặc đồ vật trên đó?
Hãy thành thật xin lỗi. Một câu "Xin lỗi" đơn giản sẽ giúp ích rất nhiều. Trong hầu hết các trường hợp, gia đình sẽ hiểu rằng đó là sự vô ý. Đừng làm quá lên hoặc cố sửa chữa bất cứ điều gì. Chỉ cần lùi lại và để gia đình xử lý.
H: Có những ngày nào việc thờ cúng tổ tiên diễn ra mạnh mẽ hơn không?
Có. Tết, ngày rằm, mùng một âm lịch và ngày giỗ là những dịp chính. Nếu bạn du lịch trong dịp Tết Nguyên Đán: Cẩm nang du lịch cho Tết Nguyên Đán Việt Nam, hãy chuẩn bị tinh thần sẽ thấy hoạt động nghi lễ dày đặc hơn trong nhà và chùa.
H: Thờ cúng tổ tiên có phải là một tôn giáo không?
Không. Đây là một tập tục văn hóa có trước và cùng tồn tại với Phật giáo, Đạo giáo và Nho giáo. Nhiều người Việt tự nhận là Phật tử, Công giáo hoặc không theo tôn giáo nào vẫn thực hành thờ cúng tổ tiên. Đây là nghĩa vụ gia đình và dấu ấn bản sắc văn hóa, không phải một hệ thống đức tin với giáo lý.
Ghi chú thực tế cho chuyến đi của bạn
Nếu bạn muốn chứng kiến việc thờ cúng tổ tiên đang diễn ra, hãy sắp xếp chuyến đi của bạn quanh ngày mùng một hoặc ngày rằm âm lịch. Các ngôi chùa trên khắp Việt Nam sẽ có nhiều hương khói hơn, nhiều người hành lễ hơn và hoạt động nghi lễ rõ ràng hơn. Âm lịch và tín ngưỡng dân gian Việt Nam: những điều du khách cần biết giải thích cách những ngày này thay đổi theo dương lịch.
Ở Hà Nội, Đền Ngọc Sơn và Văn Miếu là những nơi tốt để quan sát các tập tục thờ cúng tôn nghiêm. Ở Huế, các lăng tẩm hoàng gia và chùa Thiên Mụ mang đến cái nhìn sâu sắc về việc thờ cúng tổ tiên hoàng gia. Ở TP.HCM, Phủ Thượng Hải (Chùa Ngọc Hoàng) và Chùa Ngọc Hoàng là những địa điểm sinh hoạt sôi nổi. Phật giáo và chùa chiền ở Việt Nam: cẩm nang du lịch về chùa chiền và nghi lễ cung cấp thêm chi tiết về những gì bạn có thể mong đợi.
Nếu bạn ở homestay, hãy hỏi chủ nhà về bàn thờ gia đình của họ. Hầu hết sẽ vui lòng giải thích về các bức ảnh, lễ vật và nghi lễ. Đây là một trong những cách tốt nhất để hiểu về thờ cúng tổ tiên ngoài các tuyến du lịch. Văn hóa H'Mông tại Việt Nam: Chợ, vải thủ công và homestay ở vùng núi phía Bắc và Văn hóa người Dao Đỏ: tắm thảo dược, thêu thùa và homestay quanh Sa Pa đề cập đến các biến thể của dân tộc thiểu số.
Thờ cúng tổ tiên không phải là một màn trình diễn cho du khách. Đây là một tập tục sống, được thực hiện hằng ngày bởi hàng triệu gia đình Việt Nam. Hãy tiếp cận nó với sự tôn trọng tương tự như bạn muốn dành cho truyền thống gia đình của chính mình. Quan sát, đặt câu hỏi và làm theo sự hướng dẫn của chủ nhà. Đó là tất cả những gì được mong đợi ở bạn.
